tintucvedienanh.com

Con mèo đen 

Nhìn nó giãy giụa tắt thở, đầu tiên tôi hả hê, nhưng rồi tim tôi bỗng nặng nề, u ám và mặt đầm đìa nước mắt, vì nghĩ rằng mình đã thực hiện điều xấu xa nhất, và sai lầm chính là mình đã giết nó chỉ vì nó rất gần gũi với mình và không bao giờ làm mình bị tổn thương. Đêm hôm đó, thật xui xẻo, nhà tôi bỗng bị cháy
Chắc các bạn sẽ không tin câu chuyện tôi sắp kể vì cho rằng tôi là một người điên, nhưng thực sự tôi chẳng hề điên chút nào. Ngày mai tôi sẽ bị xử tử nơi pháp trường; và hôm nay tôi muốn mọi người biết câu chuyện này. Có thể một ngày trong tương lai, có ai đó bình tĩnh và ít bị kích động hơn tôi, sẽ lý giải vì sao.
Ngay từ khi ý thức được cuộc sống, tôi rất yêu động vật. Lúc nhỏ, gia đình tôi nuôi nhiều thú vật trong nhà. Tôi vui đùa và chăm sóc chúng chu đáo hầu như suốt ngày. Thời gian thấm thoát trôi, tôi trở thành một người đàn ông điềm đạm, lịch sự và tình yêu loài vật ngày càng tăng lên trong tôi. Tôi cảm nhận được sự nũng nịu, thân thiện của chúng và chúng luôn là người bạn tốt nhất của tôi. 
Tôi lập gia đình sớm và may mắn thay, vợ tôi cũng rất yêu thương loài vật. Cô ấy thường mua các con vật dễ thương làm quà tặng tôi. Dần dần, nhà chúng tôi đầy ắp thú vật xinh xắn, nào là chó, mèo, gà, cá, chim chóc,… Trong số đó, tôi cưng nhất chú mèo Pluto thông minh, có màu lông đen mượt. Tôi dành hết sự yêu thương cho Pluto, như tự tay cho nó ăn, dẫn nó đi dạo và đùa nghịch với nó. Pluto quyến luyến bên tôi suốt nhiều năm…
Rồi đến lúc cuộc sống tôi bỗng thay đổi. Tôi thường xuyên bị đau nửa đầu và trở nên nghiện rượu khi bệnh trở nặng. Lúc uống say, tôi giận dữ và thô lỗ quát tháo, đánh đập vợ cũng như các con thú cưng mà tôi từng yêu quý. Ngày qua ngày, bệnh tôi ngày càng tệ hơn, và Pluto cũng không thoát khỏi sự đối xử tàn bạo của ông chủ nó. Một đêm khuya nọ, tôi say ngật ngưỡng trở về nhà. Trông thấy tôi, Pluto cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay âu yếm của tôi. Điều này khiến tôi nổi điên tóm cổ Pluto và đánh nó túi bụi.
Sự đau đớn và sợ hãi đã khiến Pluto phản xạ cắn vào tay tôi. Ngay lúc ấy, cơn giận của tôi bùng lên, không còn phân biệt gì ngoài việc chộp lấy con dao xoáy vào hốc mắt để móc mắt nó! Sau này, mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, tôi vẫn còn bàng hoàng và đau buồn… Sáng hôm sau thức dậy, tôi cảm thấy xấu hổ về hành động của mình, nhưng cảm giác này không đủ mạnh để làm thay đổi cuộc đời khốn nạn của tôi. Tôi tiếp tục uống say và chẳng mấy chốc lại quên đi những điều điên rồ mà mình đã làm.
Tháng ngày trôi qua, Pluto đã khá hơn, nó không còn đau nữa; tuy nhiên hốc mắt của nó trông rất kinh khủng. Và mỗi khi nhìn thấy tôi, nó chạy biến đi có lẽ sợ tôi sẽ hành hạ nó dã man một lần nữa. Ban đầu tôi thấy buồn vì nghĩ rằng con vật mà mình từng thương yêu giờ đã xa cách mình. Và khi đã bị tổn thương, người ta có khuynh hướng thực hiện một điều tồi tệ khác. Chính vì điều này đã làm tổn thương tôi, nên tôi quyết định thực hiện việc tệ hại một lần nữa.
Một buổi sáng, tôi buộc dây thừng và cổ Pluto rồi treo toòng teng con vật đáng thương lên cành cây cho đến khi nó chết. Nhìn nó giãy giụa tắt thở, đầu tiên tôi hả hê, nhưng rồi tim tôi bỗng nặng nề, u ám và mặt đầm đìa nước mắt, vì nghĩ rằng mình đã thực hiện điều xấu xa nhất, và sai lầm chính là mình đã giết nó chỉ vì nó rất gần gũi với mình và không bao giờ làm mình bị tổn thương. Đêm hôm đó, thật xui xẻo, nhà tôi bỗng bị cháy. Trong khi đang mơ ngủ, tôi giật mình bị đánh thức bởi những tiếng la thất thanh “Cháy… cháy…”. Mở mắt ra đã thấy lửa táp tới gần giường, tôi và vợ cố hết sức bình sinh để chạy thoát ra ngoài. Chúng tôi thoát chết, nhưng ngôi nhà hoàn toàn bị thiêu rụi. Nguyên nhân cháy vẫn hoàn toàn là một ẩn số!
Ngày hôm sau, quay trở lại ngôi nhà, tôi thấy nhiều người đang túm tụm nhìn lên một mảng tường nám đen còn trơ trụi sau vụ cháy. Đó là bức tường ngay đầu giường ngủ của tôi. Khi nghe một ai đó nói “Thật kỳ lạ!” và một giọng khác chêm vào “Không thể tin được!”, tôi vội ngước nhìn và run bắn người khi thấy hình một con mèo khổng lồ in hằn trên tường, rõ đến độ có thể nhận ra sợi thòng lọng buộc ở cổ nó! Tôi đứng như trời trồng, khiếp sợ đến nỗi không thể nào bước đi được. Đến khi trấn tĩnh, tôi từ từ nhớ lại cái đêm hôm ấy, tôi đã treo Pluto trên cây trong khu vườn trong nhà. Khi người hàng xóm phát hiện vụ cháy hô hoán lên thì mọi người nháo nhào chạy ra vườn. Có thể ai đó đã cắt dây treo, ném mèo vào cửa sổ phòng ngủ để đánh thức vợ chồng tôi chăng? Và phải chăng xác mèo đập mạnh vào tường, để lại dấu ấn trên đó, vì vữa xây tường vẫn còn mới và mềm?
Dù tôi cho rằng đó là lời giải thích hợp lý, nhưng hình con mèo đen thui trên tường vẫn đeo đẳng tâm trí tôi suốt ngày đêm, khiến tôi lo sợ. Tôi càng hối hận vì đã giết con vật cưng, nên lang thang suốt đêm tìm kiếm lũ mèo, họa may có thể tìm thấy một con khác giống Pluto chăng? Một đêm nọ, khi tôi đang ngồi ở quầy rượu, một con mèo to đen bỗng chạy đến bên tôi và sà xuống cọ đầu vào chân tôi một cách thân thiện khi tôi vuốt ve nó. Nó gần giống Pluto nhưng to lớn hơn. Điều kỳ lạ là nó cũng mất một con mắt và điểm khác là nó có một đốm lông trắng trước ngực. Chủ quán rượu không biết nó từ đâu đến. Lập tức tôi mang nó về nhà. Vợ tôi mến nó và thế là nó sống trong nhà chúng tôi kể từ đó. Nhưng qua một thời gian, hốc mắt trống của nó lại ám ảnh tôi, khiến tôi bắt đầu ghét nó. Tôi không đánh đập nhưng luôn tránh nó càng xa càng tốt. Chỉ có vợ tôi, một phụ nữ dịu dàng và tốt bụng, là luôn yêu thương nó.
Thế nhưng, nó lại tỏ ra thích tôi hơn thích vợ tôi! Mỗi khi tôi ngồi, nó thường đùa giỡn nhảy lên đầu gối tôi. Khi tôi ra ngoài, nó cũng quấn quýt chạy phía trước, đứng trên hai chân và bám víu vào đầu gối tôi bằng hai chân kia, như đang diễn xiếc. Tôi bực bội nghĩ nó muốn quấy rầy mình và nảy ý định giết nó. Nhưng rồi đốm lông trắng trước ngực nó lại thu hút sự chú ý của tôi hơn. Lúc đầu nhìn, tôi chẳng thấy có gì lạ, nhưng rồi càng lúc đốm trắng càng biến đổi mờ ảo một cách kỳ dị, từ từ lớn dần cho đến lúc biến thành một hình thù khủng khiếp mà tôi phải căng mắt lắm mới nhìn thấy. Đó là hình một người đàn ông bị treo trên giá treo cổ, phía dưới giá có hàng chữ “nhà tù của tôi”! Nỗi khiếp sợ khiến tinh thần tôi ngày càng suy sụp, biến tôi từ một người mạnh mẽ trở nên yếu đuối. Tôi sợ mèo, ngủ không ngon giấc và đêm nào cũng mơ thấy ác mộng. Đầu óc mụ mẫm khiến tôi có những suy nghĩ đen tối xấu xa. Tôi ghét mọi thứ, mọi người và ghét cả chính mình!
Một hôm, vợ chồng tôi xuống tầng hầm lấy một số đồ nghề. Con mèo bước theo chúng tôi xuống cầu thang và bỗng nhiên nó lao vút qua đầu tôi. Tôi giận điên người, với tay cầm búa chạy bủa theo định giết nó, nhưng vợ tôi ngăn lại. Cơn giận trong người khiến tôi như bốc lửa và  không kịp ngăn chặn hành động dã man, tôi như một tên say máu, quay lại dùng búa bổ liên tiếp xuống đầu vợ. Cô ấy chết ngay tức khắc, không kịp nói một lời.
Sau khi gây án xong, tôi bình tĩnh lên kế hoạch chôn giấu xác vợ. Tất nhiên để hàng xóm không phát hiện, tôi không thể mang xác ra ngoài. Thiêu xác hay chôn trong nhà? Suy nghĩ mãi, cuối cùng tôi quyết định cách tốt nhất là… giấu thi thể cô ấy bên trong tường dưới hầm nhà! Thế là tôi chọn bức tường bao quanh dưới cột ống khói cũ nhiều năm nay không sử dụng. Tường ngoài được xây bằng gạch, nhưng bên trong phần chính giữa trống rỗng. Tôi gỡ từng viên gạch ra và nhét thi thể cô ấy vào trong, sau đó cẩn thận trám gạch và vôi vữa lại sao cho hoàn toàn không đê lộ một dấu vết nào. Tôi tự mãn với công trình tội ác của mình…
Sực nhớ đến con mèo, tôi dáo dác tìm kiếm. “Mày phải chết, vì mày chính là nguyên nhân gây ra quá nhiều nỗi bất hạnh trong cuộc đời tao!”, tôi giận dữ rít lên. Nhưng nó đã biến mất từ lúc nào. Tối đó, tôi lăn ra ngủ say vì thấm mệt.
Ba ngày trôi qua… Con mèo vẫn bặt tăm. Tôi nhẹ nhõm như người được tự do, vì đầu óc không bị con mèo làm vướng bận nữa. Hàng xóm có thắc mắc và cảnh sát đã đến nhà tôi khám xét, nhưng không tìm ra dấu vết. Tôi giải thích rằng vợ tôi đi ra ngoài và bị mất tích!
Nhưng rồi ngày thứ tư, cảnh sát lại đến nhà tôi. Họ lục lọi tất cả các phòng và đi xuống tầng hầm. Rất bình tĩnh và tự tin, tôi bước theo để quan sát cuộc khám xét của họ. Họ tìm kiếm khắp nơi và không phát hiện điều gì bất thường. Yên lòng, họ chuẩn bị bỏ đi. Lúc ấy, tôi cảm thấy mình đã an toàn, nhưng không hiểu vì sao tôi lại muốn nói một câu gì đó để chứng minh mình vô tội. Vừa lấy tay gõ nhịp nhè nhẹ vào bức tường giấu xác vợ, tôi vừa tỏ vẻ ngậm ngùi: “Rất cảm ơn các ông đã không nghi oan cho tôi. Tôi đã cố công xây dựng ngôi nhà với các bức tường kiên cố này để dành trọn yêu thương sống cùng người vợ hiền! Thế mà cô ấy biệt tăm biệt tích mấy ngày nay…”.
Bỗng nhiên, một âm thanh rất lạ vang lên, lúc đầu nghe thổn thức như đứa trẻ đang khóc, sau đó lớn dần, rồi cuối cùng chuyển thành một tràng hú dài bất tận, giống như tiếng khóc ma quỷ từ địa ngục, nghe rởn cả gai ốc… Tôi há hốc miệng kinh ngạc, không còn biết gì nữa. Toán cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Sau một thoáng suy nghĩ, họ lập tức chạy bổ đến bên bức tường, áp tai nghe tiếng hú và vội vàng nạy gạch ra. Chẳng mấy chốc phía bên trong bức tường lộ ra nguyên hình thi thể vợ tôi miệng đầy máu, mắt đỏ ngầu cùng với con mèo đen mắt sáng quắt đang hú ai oán, lạnh lẽo… Vâng, chính nó – con mèo đen một mắt – đã khiến tôi trở thành sát nhân giết vợ rồi hành động điên rồ quẫn trí (đến nỗi sau đó quên cả sự việc này!) nhốt con vật còn sống chung chỗ giấu xác vợ mình. Thật kỳ lạ, nó vẫn còn sống sau ba ngày, để vạch mặt tội ác tày trời của tôi!
Edgar Allan Poe (Boston 1809 – New York 1849)
Là nhà văn Mỹ nổi tiếng về truyện kinh dị; và là cha đẻ của truyện trinh thám hiện đại.
Tốt nghiệp đại học, ông nhập ngũ hai năm, sau đó sáng tác truyện để kiếm sống. Trong số các tác phẩm nổi tiếng nhất của Edgar Poe có thể kể: The Fall of the House of Usher (Sự sụp đổ của dòng họ Usher) và The Murders in the Rue Morgue (Những kẻ sát nhân ở phố Morgue),… Ngoài ra, Edgar Poe còn có tài làm thơ, với tác phẩm The Raven (Con quạ).
Để tưởng nhớ ông, Hiệp hội nhà văn Mỹ đã trao tặng Giải Edgar cho những tác gia viết truyện ly kỳ và kinh dị hay nhất hàng năm.
17/10/2016 , Edgar Allan Poe – Kiến thức ngày nay – Năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *