tintucvedienanh.com

Trưa qua ngồi cùng 2 người bạn ở nhà hàng Lục Thủy bên bờ hồ Lục Thủy

Trưa qua ngồi cùng 2 người bạn ở nhà hàng Lục Thủy, bên bờ hồ Lục Thủy. Đầu tháng Năm mà trời tựa mùa Thu. Se se. Man mát. Một chút mưa lưa thưa. Lá xà cừ rơi vàng phố. Nao nao buồn. Vào Fb, biết tin nhà thơ Việt Phương vừa rời cõi tạm. Thế mới biết Ông Trời kia không hề vô tình chút nào. Một người đi xa, đến Trời cũng khóc là không đơn giản tẹo nào. Đêm không ngủ, chợt nhớ lại bài thơ "Ta nhìn trời đêm nay và ta đọc", Ông viết từ năm 1969. Có những đoạn bây giờ đọc lại vẫn vẫn thấy cay cay.
"....
Sống thường trực của anh là lợm giọng
Chán chường muốn mửa cuộc đời ra
Mửa cả tiếng chim mửa cả màu hoa
Anh nhìn đâu cũng thấy điều đã quá nhiều lần nhìn thấy
Cả những con người cũng lặp đi lặp lại thành thiu chảy
Anh quên dần kỷ niệm về sự mát tươi
Bất cứ cái gì cũng giống như miếng thịt hộp đã ôi
Có lúc anh căm hờn bọn làm tâm hồn anh chưa non mà đã cỗi
Bỗng sằng sặc cười lên: cả sự căm hờn cũng cũ rồi, già nua hàng triệu tuổi
Trong tay một cô gái tóc vàng một đêm anh tưởng mình khám phá lại tình yêu
Sáng mù sương dậy não nề thấy những cái hôn con gái
Cái thực chất đang còn phải sáng tạo ra cùng thời đại
Cho đến nay người con gái chỉ là thần tượng đẹp não nùng của kẻ bị trị đầu tiên
Thần tượng dần dần được bôi nước hoa, choàng lụa mỏng và bắt buộc phải làm duyên
Sự chuyên chính độc ác trên trái tim đàn ông là biểu hiện oái oăm lộn ngược của quỵ luỵ
Những người tự xưng là phái khoẻ đặt bày ra cái gọi là nữ tính giàu xúc cảm, hay đổi thay, yếu mềm, uỷ mỵ...
Sau hai triệu năm người, sóng đại dương còn thủ thỉ mỗi ban mai cũng đã mốc meo
Hàng triệu tuổi trẻ như anh mỗi anh đều cô đơn như một sinh vật từ chòm sao Thiên Nga đầu thai lại
Trời, đất, cây, người đối với anh đều xa, lạ, khác
Anh tự biết mình là tính chất của rỗng không
Mà gân anh săn mà máu anh hồng".
Kính chúc Ông có chuyến viễn du thanh thản.
12/08/2019

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *